“Hoắc Uyên? Sao ngươi lại ra nông nỗi này, huấn luyện quan đi cùng ngươi đâu rồi?” Tỏa Thiên Ma bước tới gần, nghi hoặc hỏi.
“Hắc hắc, ta không sao, chắc lão sư đang ở quanh đây thôi.”
Hoắc Uyên và Tỏa Thiên Ma có vẻ rất thân thiết, hắn xua tay ra hiệu đối phương không cần bận tâm đến mình.
Nghe Hoắc Uyên gọi người kia là lão sư, chân mày Tỏa Thiên Ma khẽ nhướng lên. Hắn đảo mắt nhìn quanh một lượt, vẫn không thấy bóng dáng ai, ngược lại chỉ thấy một con chiến thú đang lao tới.




